31/7/2010, 7:13:29 AM
V6 - Năm ấy tôi cũng vừa tròn 20 tuổi và đã là sinh viên năm thứ 2, người bạn của tôi cũng ở tuổi 20 nhưng đã bước sang kỳ thi lần thứ 3 – Ước mơ, hoài bão cộng với sự mặc cảm với bản thân nên lần này cậu rất quyết tâm, liệu “cô bạn kiêu kỳ” ấy có chịu kết nạp bạn tôi hay không!
Dù chưa tích lũy được nhiều kiến thức và kinh nghiệm, nhưng năm ấy tôi đã là hậu phương, là người thầy bất đắc dĩ và là một người bạn để cậu ấy có thể trao đổi và tranh luận – điều đó đã giúp cậu tự tin và vững vàng hơn.
Tôi vỡ òa trong hạnh phúc khi bạn tôi thi đỗ sau 2 lần hỏng thi (Ảnh: nguồn Internet)
Tôi vốn là một người khá ít nói và trầm tính, không thích những mối quan hệ rộng rãi, nhưng ngược lại tôi rất tôn trọng và quý mến những người bạn thân thiết. Dĩ nhiên số ấy không đông, nhưng với tôi chừng đó người bạn thực sự là những người bạn quý – tốt, hiểu và là nơi chúng tôi có thể chia sẻ và nương tựa.
Ba năm cấp 3 – dù chỉ là khoảng thời gian hết sức ngắn ngủi với một đời người, nhưng nó đủ để tôi có thể khẳng định đấy là thời gian đẹp nhất của thời cắp sách đến trường, của cái tuổi mít ướt – mộng mơ và bay bổng.
Có lẽ cũng chẳng có gì để nói, chẳng có gì ấn tượng để kể, để nhớ lại nếu như trong nhóm bạn thân nhất của tôi ai cũng thực hiện được ước mơ mà chúng tôi gọi là ước mơ “vĩ đại” của mình, ai cũng vượt qua cái bãn ngã của số phận, cái định mệnh khắc nghiệt của cuộc đời, để có thể đi tiếp và viết tiếp những ước mơ còn đang dang dở phía trước. Ở một vùng quê nghèo khó như chúng tôi, có lẽ cổng trường đại học vẫn còn là một cái gì đó khá xa vời, lộng lẫy và huy hoàng. Có được tấm vé vào đại học như được khoác lên một ánh hào quang, rực rỡ, tự hào và đầy kiêu hãnh. Vì thế 12 năm cắp sách tới trường, tôi và những người bạn ấy đều thầm ước – mơ ước thi đỗ vào đại học, để rồi chúng tôi lại tiếp tục là những người bạn thân nhất, hợp ý nhất trên cương vị là sinh viên. Và một điều đặc biệt là không ai bảo ai, không ai khuyên ai – nhưng cả 3 chúng tôi đều quyết định thi vào trường Sư phạm – Ước mơ được trở thành một giáo viên giỏi, để rồi tiếp tục sự nghiệp “Ươm mầm tương lai” luôn thôi thúc trong chúng tôi.
Ngày nào cũng vậy – một buổi chúng tôi theo học trên trường, buổi còn lại cả 3 đều có mặt đúng giờ tại nhà tôi để cùng trao đổi, học hỏi lẫn nhau. Cũng nhờ đó mà chúng tôi đều tiến bộ hẳn lên. Thấm thoát rồi học kỳ I cũng trôi qua thật nhanh, điều may mắn đó là cả 3 chúng tôi đều được chọn vào đội tuyển thi học sinh giỏi của tỉnh. Với sự nỗ lực hết mình, cả 3 chúng tôi đều mang vinh dự về cho trường với những giải cao – đó thực sự là điểm tựa, là niềm tin, là cơ sở để chúng tôi tin tưởng hơn vào ước mơ “vĩ đại” kia sẽ trở thành hiện thực.
Thế rồi ngày chúng tôi phải tạm chia tay nhau để thực hiện ước mơ ấy cũng đã đến, tôi ra đi với niềm hy vọng cả 3 sẽ mang vinh quang, chiến thắng trở về - để có thể thay đổi được chính số phận của mình và cũng là để có thể góp một phần nhỏ bé công sức của chúng tôi cho vùng quê nghèo khó này.
Thế nhưng, ngày ấy, một ngày trời rất đẹp, niềm vui lớn nhất trong đời đã đến với tôi, giấc mơ đã thực sự mỉm cười với tôi – hạnh phúc lúc ấy có lẽ đã phải vỡ òa và dâng trào trong tôi, nhưng hạnh phúc ấy lại trở nên nhỏ bé khi được biết hai người bạn của tôi không đạt được ước nguyện. Ngày mừng tôi nhập học cũng là ngày người bạn kia của tôi vào Nam làm thuê, người bạn còn lại thì quyết định tiếp tục theo đuổi con đường công danh. Dù không còn cùng nhau bước trên một con đường, nhưng lúc nào chúng tôi cũng giữ liên lạc và động viên nhau cùng tiến bộ. Người bạn của tôi vào Nam giờ đây cũng đã xin được vào một công ty lắp máy, rồi được đi học thêm, tay nghề lại khá chắc nên nhiều lúc chúng tôi hay nói đùa: “Biết đâu ngã rẽ ấy mới thực sự là bước ngoặt “vĩ đại”, là con đường hạnh phúc của cậu đấy”. Còn người bạn kia thì vẫn theo đuổi ước mơ của mình, thế nhưng đại học dường như vẫn là một “cô bạn gái kiêu kỳ” đối với cậu.
Năm ấy tôi cũng vừa tròn 20 tuổi và đã là sinh viên năm thứ 2, người bạn của tôi cũng ở tuổi 20 nhưng đã bước sang kỳ thi lần thứ 3 – Ước mơ, hoài bão cộng với sự mặc cảm với bản thân nên lần này cậu rất quyết tâm, liệu “cô bạn kiêu kỳ” ấy có chịu kết nạp bạn tôi hay không!
Dù chưa tích lũy được nhiều kiến thức và kinh nghiệm, nhưng năm ấy tôi đã là hậu phương, là người thầy bất đắc dĩ và là một người bạn để cậu ấy có thể trao đổi và tranh luận – điều đó đã giúp cậu tự tin và vững vàng hơn. Cuối cùng tôi thật sự vỡ òa trong niềm hạnh phúc khi biết cậu đã đỗ với một số điểm rất cao. Hạnh phúc cũng đã được đền đáp với những người không bao giờ từ bỏ hy vọng. Từ đáy lòng mình, tôi cảm nhận rằng thành công ngày hôm nay của bạn mới thật sự là niềm vui lớn trong đời mà tôi được đón nhận – dù nó không phải dành cho tôi.
Giờ đây, đã ngoài 40 tuổi, đang ở cái độ tuổi sung mãn nhất của sự nghiệp, cả tôi và bạn đều đã trở thành những giáo viên giỏi của tỉnh, các lớp thế hệ học sinh sau này của chúng tôi đã đỗ đạt nhiều hơn, cũng trưởng thành hơn. Không còn ở cái tuổi nhiệt huyết và sôi động tuổi 20 nữa, nhưng tôi luôn hạnh phúc khi mình đã luôn giữ và truyền được ngọn lửa ấy mãi rực cháy ở lớp thế hệ học trò của mình – những người sẽ viết tiếp những dấu ấn đẹp của tuổi 20.
Giờ nhớ lại cái tuổi 20 – Tôi, bạn và những người khác nữa – có thể vào thời điểm đó, chúng ta khác nhau ở những gì đang có – có người mới chạm đến ước mơ, có người đã trên đỉnh cao của sự thành công, nhưng cũng có người vẫn đang kiếm tìm và theo đuổi ước mơ, hoài bão, khát khao và chinh phục những ước mơ ấy. Nhưng tôi tin chắc rằng tất cả chúng ta đều có điểm chung là ngọn lửa khát khao luôn dâng trào và cháy bỏng trong tiềm thức của mỗi người.
Cánh cổng đại học không phải là con đường duy nhất để thực hiện ước mơ của mình, nhưng nó thực sự là con đường đáng tự hào nhất đưa chúng ta đến với thành công. Hạnh phúc sẽ không bao giờ tắt nếu như chúng ta có ước mơ, niềm tin và nghị lực, hạnh phúc sẽ không quá đỗi xa xỉ nếu chúng ta biết đưa ra những quyết định và lựa chọn đúng đắn. Thành công trên con đường nào cũng đều vĩ đại, và những điều vĩ đại ấy chỉ có thể đến từ những quyết định đúng đắn ngay từ ngày hôm nay của chúng ta. Tuổi 20 là lứa tuổi đẹp nhất, ý nghĩa nhất của cuộc đời, và nó càng đẹp hơn nếu như bạn có những dự định, những ước mơ, những khát khao và những hy vọng, và rồi tuổi 20 cũng sẽ chính là cánh cửa đưa bạn đến với tương lai mai sau. Vì thế đừng để bao giờ phải gục ngã ở tuổi 20 bạn nhé!
Bài dự thi: Dấu ấn tuổi 20
Trích ngang tác giả:
Họ và tên: Phạm Kim Cương
Học viên lớp Cao học Địa Lí K18 – Trường ĐHSP Huế - 32 Lê Lợi – Thành phố Huế
Email: phamkimcuongpro@gmail.com
|
Mời tham gia cuộc thi “Dấu ấn tuổi 20”
NỘI DUNG BÀI DỰ THI CẦN ĐẠT CÁC TIÊU CHÍ:
- Bài viết là câu chuyện có thật về tuổi 20.
- Đề cao những bài viết có tính sâu sắc, điển hình, có thể rút ra bài học ý nghĩa cho các bạn trẻ cùng lứa tuổi.
- Bài viết có cảm xúc, khơi gợi được sự quan tâm của nhiều bạn trẻ.
ĐỐI TƯỢNG DỰ THI:
-Những người từ 20 tuổi trở lên đều có thể tham gia vào cuộc thi này.
THỜI GIAN VÀ CÁCH THỨC NHẬN BÀI THI:
- Thời gian nhận bài thi: bắt đầu từ ngày 21/5/2010 đến ngày 21/11/2010 (tính theo dấu bưu điện)
-Thời gian trao giải: tháng 12/2010.
- Cách thức gửi bài thi: Bài dự thi được gửi theo một trong hai cách sau:
+ Cách 1: Gửi đường bưu điện đến địa chỉ:
Phòng Chương trình, Ban Thanh thiếu niên VTV6,
Đài Truyền hình Việt Nam, 43 Nguyễn Chí Thanh, Hà Nội.
Toàn bộ hồ sơ dự thi được để trong phong bì, phía ngoài ghi rõ: Bài dự thi: “Dấu ấn tuổi 20”
+ Cách 2: Gửi vào hòm thư điện tử: dauantuoi20@vtv.gov.vn, phần chủ đề ghi rõ :Bài dự thi: “Dấu ấn tuổi 20”.
GIẢI THƯỞNG:
+01 giải Nhất: Giấy chứng nhận giải thưởng của VTV6 + giải thưởng trị giá 10 triệu đồng + 1 phiếu mua hàng của Công ty Cổ phần thời trang NEM trị giá 5 triệu đồng.
+10 giải Khuyến khích: Giấy chứng nhận giải thưởng của VTV6 + giải thưởng trị giá 500.000 đ.
Cuộc thi “Dấu ấn tuổi 20” do công ty Cổ phần thời trang NEM tài trợ.
|