English  |   Việt Nam
 
Ai cũng phải vượt qua chính mình
 
30/7/2010, 5:39:20 PM

V6 -  Công việc dạy thêm tuy không quá khó khăn và dường như bạn sinh viên nào cũng từng trải qua nhưng đối với người rụt rè như tôi thì quả là một bước đi lớn. Nó đã giúp tôi tiếp xúc nhiều hơn với mọi người xung quanh mình và tự tin hơn trong cuộc sống.

Tôi 21 - vừa mới bước qua cái tuổi 20 với rất nhiều kỷ niệm. Bố thường bảo “Con gái lớn rồi”. Tôi cũng không biết là “lớn” đồng nghĩa với “trưởng thành” hay “lớn” là “to xác” nữa. Có lẽ tuổi 20 làm con người ta lớn thêm theo một cách nào đó. “Lớn” hơn trong suy nghĩ để khi nghĩ lại thấy trước khi 20, mình còn trẻ con quá, còn làm buồn bố mẹ nhiều quá. “Lớn” trong hành động để dám thử sức với những gì mình chưa từng trải qua.

Tôi chọn học ngành Du lịch cũng chỉ vì muốn thực hiện theo lời nói của mẹ trước khi tôi đặt bút đăng ký thi Đại học: “Con hãy đi đến những nơi mà bố mẹ chưa được đi, hãy tìm hiểu những gì mà bố mẹ chưa dạy cho con được, hãy làm mọi việc bằng chính sức của con”. Khi đó tôi không xác định được đường đi cho mình. Bây giờ tôi đã học hết 2 năm Đại học và cũng đang cố gắng thực hiện lời nói đó để rồi sau mỗi chuyến hành trình của tôi là những hình ảnh, những ấn tượng, những kinh nghiệm… tích lũy được cho mình. Chắc bố mẹ mừng vì tôi đã “lớn”! Nhưng để có điều đó tôi đã từng trải qua một thời kỳ nép mình trong vỏ bọc của bố mẹ, không dám tin vào khả năng bản thân.
 
20 tuổi tôi đã mạnh dạn thử sức mình. Mặc dù biết gia đình có thể nuôi tôi trong 4 năm Đại học nhưng khi nhìn chúng bạn đang bước ra cuộc sống, đang trải nghiệm, thì tôi muốn được thử sức mình. Tuy nhiên, có lẽ do cái tính nhút nhát vốn có cộng với sự không tự tin vào bản thân nên tôi chẳng cảm thấy công việc gì tôi có thể làm được cả. Bạn bè cũng giới thiệu nhiều công việc rủ tôi đi làm cùng nhưng lúc đó tôi không dám, không đủ can đảm để đi làm, không dám rời xa sự bao bọc yên ấm của bố mẹ. Tôi sợ, sợ vấp ngã, sợ mình không bằng người khác.
 
Tôi đã sống khép kín chỉ vì không tự tin vào bản thân mình (Ảnh: nguồn Internet)
 
Rồi một hôm, có người bạn gọi điện nhờ tôi đi dạy phụ đạo cho em cậu ấy. Quả thực lúc đó tôi cảm thấy rất vui, chắc do tôi cảm thấy điều đó không quá khó hơn nữa đó là em của bạn mình. Những buổi học đầu tiên thật không dễ như tôi nghĩ đối với cả thầy và trò. Tôi lộn tung chỗ sách vở cũ, lên mạng tìm kiếm thông tin, ra hàng sách cũ mua sách giáo khoa theo chương trình cải cách… Lúc đó, tôi cảm thấy mình như trở về thời học sinh với Toán và Văn. Học trò của tôi cũng nỗ lực hết sức để bắt nhịp bởi em ấy đã mất gốc khá trầm trọng. Nhưng tôi vẫn sợ, tôi sợ mình không có khả năng dạy người khác và cũng không tự tin vào kiến thức của mình.

Thực sự đến tận bây giờ tôi vẫn không thể lý giải cho nỗi sợ ấy trong tôi. Nhưng rồi sự nỗ lực của hai chị em cũng mang lại kết quả. Sự lạc điệu ban đầu được thay thế dần bằng sự bắt nhịp và những giờ học hiệu quả, vui vẻ. Ngày cuối cùng của tháng đầu tiên đi dạy, tôi được nhận lương, khỏi phải nói tôi vui đến mức nào. Niềm vui của tôi không giống như những bạn cần thêm tiền để chi trả cho việc học và sinh hoạt hàng ngày mà đó là niềm vui khi tôi nhận ra mình cũng có thể làm được điều gì đó, nhận ra mình có thể kiếm được tiền từ chính kiến thức và sự nỗ lực mình có. Và đó mới chính là điều tôi vui nhất bởi từ trước đến giờ tôi luôn tặc lưỡi: “kiến thức mình có chắc cũng chỉ bỏ đi thôi, sẽ cố gắng học hết 4 năm Đại học rồi ra trường lại làm trái nghành, trái nghề như bao người khác”. 

Phút giây cầm những đồng tiền mình tự kiếm được trong tay quả thực tôi thấy mình không vô dụng! Tôi có lòng tin về những gì tôi được dạy ở trường. Tôi tin mình sẽ có cuộc sống tốt đẹp nhờ những tri thức tôi đã và đang được học. Sẽ có người cho đó là những sự khuếch đại, khoa trương quá đáng nhưng đối với tôi – một người tự ti trong sự chở che của bố mẹ - thì đó thực sự là giây phút đáng nhớ nhất trong tuổi 20.

Sau những tháng dạy thêm, tôi bắt đầu tham gia nhiều hơn vào các hoạt động tập thể. Lần đầu tiên tôi tham gia chiến dịch Mùa hè xanh, lần đầu tiên tôi tham gia vào hoạt động văn nghệ của lớp, lần đầu tiên tôi dám tự mình đăng ký một khóa học về khả năng thuyết trình và thuyết phục.

Bây giờ nhìn lại những ngày đầu mới đi dạy, tôi thấy rằng công việc dạy thêm tuy không quá khó khăn và dường như bạn sinh viên nào cũng từng trải qua nhưng đối với người rụt rè như tôi thì quả là một bước đi lớn. Nó đã giúp tôi tiếp xúc nhiều hơn với mọi người xung quanh mình và tự tin hơn trong cuộc sống. Bây giờ tôi đã không còn đi dạy nữa bởi tôi đang tập trung cho ngành học của mình, cho những chuyến đi thực tế. Và điều cuối cùng tôi muốn chia sẻ với các bạn rằng: hãy thử sức từ những điều nhỏ nhất, hãy tin là mình có thể làm được. Khi đó, bạn sẽ thấy mình ‘lớn” hơn, tự tin hơn và hãy tin tôi đi “bạn cũng có thể làm được thôi!”. 

Bài dự thi: Dấu ấn tuổi 20

Trích ngang tác giả:

Họ tên: Lê Thị Ngọc Anh.

Ngày sinh: 03/07/1990.

Trường: Khoa Du lịch trường Đại học Văn hóa Hà Nội.

Địa chỉ: 416-H3-Kim Giang-Thanh Xuân-Hà Nội.

Mời tham gia cuộc thi “Dấu ấn tuổi 20” 

NỘI DUNG BÀI DỰ THI CẦN ĐẠT CÁC TIÊU CHÍ:

- Bài viết là câu chuyện có thật về tuổi 20.

- Đề cao những bài viết có tính sâu sắc, điển hình, có thể rút ra bài học ý nghĩa cho các bạn trẻ cùng lứa tuổi.

- Bài viết có cảm xúc, khơi gợi được sự quan tâm của nhiều bạn trẻ.

ĐỐI TƯỢNG DỰ THI:

-Những người từ 20 tuổi trở lên đều có thể tham gia vào cuộc thi này.   

THỜI GIAN VÀ CÁCH THỨC NHẬN BÀI THI:

- Thời gian nhận bài thi: bắt đầu từ ngày 21/5/2010 đến ngày 21/11/2010 (tính theo dấu bưu điện)

-Thời gian trao giải:  tháng 12/2010.

- Cách thức gửi bài thi: Bài dự thi được gửi theo một trong hai cách sau:

+ Cách 1: Gửi đường bưu điện đến địa chỉ:

Phòng Chương trình, Ban Thanh thiếu niên VTV6,

Đài Truyền hình Việt Nam, 43 Nguyễn Chí Thanh, Hà Nội.

Toàn bộ hồ sơ dự thi được để trong phong bì, phía ngoài ghi rõ: Bài dự thi: “Dấu ấn tuổi 20”

+ Cách 2: Gửi vào hòm thư điện tử: dauantuoi20@vtv.gov.vn, phần chủ đề ghi rõ :Bài dự thi: “Dấu ấn tuổi 20”.

GIẢI THƯỞNG: 

   +01 giải Nhất: Giấy chứng nhận giải thưởng của VTV6 + giải thưởng trị giá 10 triệu đồng + 1 phiếu mua hàng của Công ty Cổ phần thời trang NEM trị giá 5 triệu đồng.

 +10 giải Khuyến khích: Giấy chứng nhận giải thưởng của VTV6 + giải thưởng trị giá 500.000 đ. 

Cuộc thi “Dấu ấn tuổi 20” do công ty Cổ phần thời trang NEM tài trợ.

 

 
Lê Thị Ngọc Anh
 print   send mail
 
Các tin đã đăng
    CƠ HỘI ĐỂ NHÌN LẠI... (28/07/2010)
    Nhớ ngày thực tập ở bản người H'Mông (27/07/2010)
    HÃY TRÂN TRỌNG NHỮNG GÌ MÌNH ĐANG CÓ (26/07/2010)
    Tuổi 20 không chỉ là mộng mơ (23/07/2010)
    Cú vấp cuộc đời (21/07/2010)
    Tự đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã (20/07/2010)
    Chậm lại để biết mình đã bỏ lỡ những gì (16/07/2010)
    Yêu 20 (13/07/2010)
    Khi tôi 20… (12/07/2010)
    CẦU TRE LẮC LẺO (11/07/2010)
Tin nổi bật
Nhiều báo đưa tin “Ngôi sao ước mơ” nhận 2 đề cử giải ABU
Tặng 50 vé mời chương trình “Khám phá truyền hình”
VTV6 làm game show trực tiếp “Khám phá truyền hình”
Ca sĩ Phương Anh: sẽ có đột phá trong năm 2011
Người "số hóa" tiếng Cơ tu
Câu hỏi tương tác
Thứ 2, 6/09:Những điều cần biết trước khi bước chân vào ngưỡng cửa Đại học?
Câu trả lời
 

Để bình luận cho chủ đề của Thư viện cuộc sống, hãy soạn tin nhắn theo mẫu: TVCS <dấu cách> <nội dung bình luận> và gửi 8242 hoặc gửi mail về hộp thư: thuviencuocsong@vtv.gov.vn.

 
Trang thông tin chính thức của Ban Thanh Thiếu niên (VTV6) - Đài Truyền hình Việt Nam.
Chịu trách nhiệm nội dung: Tạ Bích Loan
Địa chỉ: 43 Nguyễn Chí Thanh, HN         Điện thoại: 04.62735262        Email: webvtv6@gmail.com
® Ghi rõ nguồn "vtv6.com.vn" khi phát hành lại thông tin từ website này.
Đang online: 1254
Lượt truy cập: 9251614