Thử tài của bạn
Hành trình ước mơ tôi

01/12/2011 11:45 AM

V6 - Tôi tin rằng, dù ở vị trí nào tôi vẫn không ngừng vươn lên để chạm tới ước mơ - ước mơ được viết!

 
Làng tôi nghèo, một vùng bán sơn địa. Mùa đông năm ấy, tôi tám tuổi, nghịch lửa để ngôi nhà bốc cháy. Tôi sợ hãi chui tọt vào chiếc chum trong bếp ngồi co ro. Nhà đã nghèo lại càng nghèo hơn. hàng xóm cũng thế. Lác đác cháy nhà, bệnh tật, chất độc da cam. Tôi buồn và bắt đầu ưu tư về số phận con người.
 
Năm cấp III, tôi rời nhà xuống thị trấn trọ học, hàng tháng mới trở về một lần để mang gạo, tiền đi. Tốt nghiệp phổ thông trung học, tôi đăng ký thi vào sư phạm văn với ước mơ trở thành cô giáo dạy văn.
 
Thật đau buồn, năm ấy tôi đã trượt đại học! Tôi xấu hổ với tất cả mọi người và ái ngại mỗi khi bước chân ra khỏi nhà. Cha tôi đã đặt niềm tin, hi vọng vào tôi quá lớn nên người buồn phiền, lặng thinh. Những đêm đông lạnh ngắt, từ trong góc khuất của căn buồng chật chội, tôi nhìn cha ngồi trầm ngâm, thở dài, rít thuốc nhả từng vòng khói cuộn tròn. Tôi thấy thương cha, có cảm giác tội lỗi, ân hận vì mình đã rong chơi lãng phí thời gian trong suốt ba năm học cấp III. Tôi quyết chí ôn thi năm nữa và vẫn chọn ngành sư phạm văn. Kết quả, tôi trúng tuyển.
 

 

 
Khi trượt đại học, tôi có cảm giác tội lỗi, ân hận vì mình đã lãng phí thời gian trong suốt ba năm học cấp III (ảnh: nguồn internet)
                                                                                                                                                                           
Ở trong trường đại học, tôi được học và giao lưu với các nhà văn, nhà thơ, nhà phê bình, giáo sư, tiến sĩ có tên tuổi mà trước đây tôi chỉ được nghe, hoặc nhìn thấy tên của họ từ trong sách giáo khoa…Tôi bắt đầu khao khát được giống như họ.
 
Để thực hiện ước mơ, tôi đã thử sức mình bằng cách viết bài gửi cho các tờ báo. Tôi vui sướng tột độ khi bài thơ đầu tiên được đăng báo. Từ đó, tôi bắt đầu ham viết, và hạnh phúc của tôi gắn liền với những bài viết ấy. Những năm tháng đầu trên giảng đường, tôi như con chim non chập chững tập bay, nao nức tìm tòi. Tôi lao vào bầu trời mới lạ như một con thiêu thân với khát vọng lớn lao. Để bồi đắp tâm hồn, kiến thức, tôi lắng nghe cuộc sống đang diễn ra quanh mình với lòng yêu mến, tôi chăm chỉ đọc sách cả những cuốn dễ và khó đọc! Tôi yêu truyện Kiều của Nguyễn Du, thích lối viết của Nam Cao, Vũ Trọng Phụng, tôi thần tượng Nguyễn Tuân… Trên thế giới có nhiều thiên tài văn học như Kafka, Dostoevsky, Faulkner… gắn với nền văn hóa, ngôn ngữ và lịch sử của họ.
 
Đọc sách của các thiên tài, tôi ao ước trong tương lai mình sẽ viết được một cái gì đó, khác trước, lệch chuẩn, dù nó thất bại! Viết cái gì đó dưới thân phận một người Việt. Tôi mơ ước trồng được cái cây thật to, mập, cành lá xum xuê, xanh tốt, đơm hoa thơm trái ngọt cho đời. Tôi muốn cái cây của tôi bắt rễ sâu vào đời sống. Trên con đường đi tìm cái đẹp, tôi có lúc hoài nghi, rũ bỏ niềm tin rồi lại gieo trồng một niềm tin mới. Liệu giá trị tinh thần có chiến thắng được đồng tiền không? Bố mẹ tôi vẫn vất vả như ngày nào. Quê hương tôi có nhiều nỗi lo trong thời hiện đại. Tới một ngày tôi đã hiểu, giá trị tinh thần thật vô giá, phải dấn thân, hy sinh, có khi là cả một đời.
 
 
Để bồi đắp tâm hồn, kiến thức, tôi chăm chỉ đọc sách cả những cuốn dễ và khó đọc (ảnh: nguồn internet)
 
Tốt nghiệp ra trường, cầm tấm bằng đại học sư phạm văn trong tay, tôi không biết xin việc nơi nào. Gõ cửa các trường đều nhận được câu trả lời là: không còn chỗ trống. Tôi xin làm cộng tác viên cho một số tờ báo, nhưng công việc bấp bênh không đủ chi phí trong thời kỳ bão giá ở đất Hà thành, những người ở tỉnh lẻ như tôi phải thuê nhà càng khó khăn nhiều hơn. Tôi theo chồng trở về quê với tấm bằng trong tay, lại gõ cửa xin việc và luôn nhận được câu trả lời: không còn chỗ trống.
 
Trong những năm tháng không công ăn việc làm, tôi thấm thía nỗi đau khổ của người thất nghiệp, tôi luyến tiếc những gì tôi đã được học trong bốn năm trên giảng đường. Tôi đau khổ vô cùng khi cuộc sống rơi vào hoàn cảnh khó khăn thiếu thốn hơn cả bố mẹ làm nghề nông, các con tôi còn nhỏ, không đủ tiền để thuê người giúp việc, tôi chấp nhận ở nhà nội trợ và chăm sóc con cái. Chồng tôi làm viên chức cho nhà nước với đồng lương bậc một làm sao chi phí đủ cho một gia đình bốn con người, tôi tiếp tục cầu viện đến cha mẹ. Mỗi lần cầm tiền của bố mẹ đưa cho, tôi lại nghĩ đến mong mỏi của cha mẹ tôi thời xưa: Mong con đậu đại học để có cuộc sống đỡ thiếu thốn, cực nhọc như cha mẹ. Nhưng đậu rồi thì sao? Học xong rồi thì sao?...Tôi thấy mình day dứt lương tâm.
 
Để đảm bảo cuộc sống, tôi xin làm công nhân của một công ty may. Những ngày đầu làm quen với máy móc kim chỉ, tôi thấy lạ lẫm vô cùng. Tôi đã từng giật thót mình khi nhón chân quá đà để máy chạy hết tốc độ. Tôi đã tưởng mình không thể chạy nổi một đường may tử tế. Nghĩ đến các con, nghĩ đến cha mẹ, và đặc biệt nghĩ đến tuổi trẻ, trí tuệ, sức lao động của mình đang bị lãng phí, tôi quyết tâm làm bằng được. Trong môi trường công nghiệp, áp lực của công nhân rất lớn, một ngày 9 đến 10 tiếng làm việc, hầu như một tuần tôi chỉ có thể được nhìn thấy mặt trời lặn và mọc vào ngày chủ nhật. Ban ngày tôi làm việc như một cỗ máy chạy đua thời gian để được nhiều sản phẩm, đêm về tôi mệt nhoài, đặt lưng xuống giường là chìm vào giấc ngủ. Tôi đã được công ty tin tưởng giao chức vụ làm tổ trưởng tổ may, rồi lên vị trí quản đốc phân xưởng, đồng lương của tôi được nâng lên, đời sống gia đình tôi bắt đầu ổn định.
 
Một lần, tôi thay mặt gần 500 công nhân đứng lên phát biểu cảm nghĩ của mình về nghề may trước cán bộ lãnh đạo trong công ty, thật bất ngờ, khi dừng lại, cả hội trường từ công nhân đến cán bộ lãnh đạo của công ty đều vỗ tay hưởng ứng. Tôi đã được lãnh đạo trong công ty để mắt tới, Bà Tổng giám đốc đã ngỏ ý đưa tôi vào vị trí Chủ tịch công đoàn. Tôi tưởng mình sẽ an phận, sẽ tiếp tục gắn bó với công việc hiện tại. Nhưng thật kỳ lạ! Một ngày tôi chợt nghĩ đến những bài viết của mình đã từng đăng báo, tôi lấy tất cả ra đọc và tôi khóc. Từ hôm đó, thỉnh thoảng mỗi khi chạy một đường may, nhìn những đường kim mủi chỉ, tôi lại tưởng tượng đến những con chữ và lại thèm viết.
 
Tôi quyết định viết đơn xin nghỉ việc, bạn bè trong công ty ai cũng ngạc nhiên, xì xào thắc mắc: “Đang lên như diều gặp gió sao lại nghỉ?” Lãnh đạo của công ty cũng ngạc nhiên vô cùng, gia đình tôi cũng vậy, chỉ có chồng tôi hiểu: nếu tôi không được viết thì cuộc sống của tôi sẽ không có niềm vui trọn vẹn. Tôi tiếp tục viết đơn xin việc và gửi đi.
 
Rất may, tôi đã được Ban Tuyên giáo tuyển dụng. Thời gian đầu, với đồng lương hợp đồng thử việc 730.000 đồng/tháng, bằng 1/10 lương trước đây, tôi sống khá chật vật, nhưng tôi vẫn thích và hãnh diện khi được làm nghề tuyên giáo, bởi tôi đã được viết. Sau một thời gian công tác, tôi nhận ra: Từ sách vở đến cuộc sống là cả một chặng đường dài, những trải nghiệm, hiểu biết thực tế của tôi còn quá ít ỏi trong khi tuyên giáo là một nghề tổng hợp, phong phú, đa lĩnh vực: kinh tế, chính trị, dư luận tâm trạng xã hội, giáo dục …. Không có trường lớp nào dạy tất cả kiến thức để khi ra trường làm được tất cả các công việc của ngành tuyên giáo.
 
Tôi lại bắt đầu học, tôi học từ cách xây dựng văn bản trong cơ quan của Đảng, tôi tìm đọc, nghiên cứu các chỉ thị, nghị quyết… Tôi học cách giao tiếp, cách chế ngự bản thân trong công việc. Từ khi làm Tuyên giáo tôi thấy mình đã có cách nhìn, cách nghĩ chín chắn, chững chạc lên rất nhiều. Trước đây tôi yêu quê hương, đất nước, con người ViệtNam bằng cảm nhận cá nhân từ những trang văn, thơ, lịch sử… Nhưng từ khi làm nghề Tuyên giáo tôi đã hiểu: Yêu quê hương, đất nước thì phải hết lòng, hết sức phụng sự phụng sự quê hương, đất nước bằng những việc làm cụ thể thiết thực dù ở vị trí nào, và đặc biệt tôi đã hiểu vì sao Chủ tịch Hồ Chí Minh đã lựa chọn con đường cách mạng Việt Nam, con đường đưa đất nước Việt Nam tiến lên xã hội chủ nghĩa; trước đây, tôi viết chỉ để thoả mãn sở thích của mình, nhưng giờ, khi viết một cái gì đó, tôi thấy mình có trách nhiệm với cuộc sống thực tại, với quê hương, với con đường mà biết bao người đã hi sinh xương máu gìn giữ.
 
 
Tôi tin rằng, dù ở vị trí nào tôi vẫn không ngừng vươn lên để chạm tới ước mơ - ước mơ được viết! (ảnh: nguồn internet)
 
Tôi đã được đi đến các cơ sở, trực tiếp tiếp xúc, lắng nghe những người lao động phản ánh, tâm sự về cách làm, cách ngĩ của họ… Vì người làm tuyên giáo không thể sống ích kỷ, nóng vội, vô cảm trước cuộc đời và con người mà phải sống ở nhiều chiều kích, luôn đặt mình vào những hoàn cảnh cụ thể diễn ra hàng ngày để mà thấu hiểu mọi việc, để lắng nghe, hiểu tâm tư nguyện vọng của nhân dân đang muốn gì, nghĩ gì. Từ thực tiễn tôi đưa vào bài viết của mình, có thể bài viết đó là một báo cáo đơn giản đến bài báo, hay những bài văn, bài thơ tôi sáng tác và hơn hết tôi đã tập cho mình sức chịu đựng cao, có như vậy mới lắng nghe những thông tin trái chiều, để chắt lọc thông tin, phản bác cái xấu xa và làm cái tốt đẹp nảy nở như tấm gương đạo đức Hồ chí Minh.
 
Cho đến giờ tôi vẫn tự hỏi: Phải chăng tôi yêu nghề tuyên giáo là bởi tôi được viết? Có lẽ vậy.
 
Mười năm trôi qua, những ngây thơ ngày đầu cầm bút đã xa rồi. Giờ hiểu đời còn có cả đắng cay và nước mắt. Có thể trong tương lai tôi sẽ là một nhà văn như khát khao ban đầu, có thể tôi sẽ trở thành nhà tuyên giáo giỏi, có thể tôi chỉ là một công dân bình thường sống có trách nhiệm với quê hương đất nước… Nhưng tôi tin, dù ở vị trí nào tôi vẫn không ngừng vươn lên để chạm tới ước mơ - ước mơ được viết./.
 
BÀI THAM GIA CUỘC THI “TÔI CÓ MỘT ƯỚC MƠ”
Trích ngang tác giả:
Nguyễn Thị Thúy
Địa chỉ: Ban Tuyên giáo Huyện ủy huyện Thiệu Hóa - tỉnh Thanh Hóa

 

 
MỜI THAM GIA CUỘC THI “TÔI CÓ MỘT ƯỚC MƠ"
 
ĐƠN VỊ TỔ CHỨC: Ban Thanh thiếu niên VTV6 và mạng xã hội tamtay.vn
 
NỘI DUNG:
- Bài dự thi " Tôi có một ước mơ " là những câu chuyện có thực mà bạn từng trải qua hoặc chứng kiến.
- Bài dự thi bằng tiếng Việt và không quá 2.000 từ.
- Bài viết gửi dự thi phải là sáng tác mới, chưa được công bố và sử dụng dưới bất kỳ hình thức nào.
- Bản quyền sở hữu các tác phẩm được giải thuộc về kênh truyền hình dành cho giới trẻ VTV6.
- Các tác giả có quyền nhân thân đối với tác phẩm của mình.
- Một người có thể gửi nhiều tác phẩm tham gia cuộc thi, bạn có thể ký các bút danh nhưng phần tên thật phải được thống nhất.
- Bài dự thi cần ghi rõ họ tên, ngày sinh, trường/cơ quan, địa chỉ, số CMND.
 
ĐỐI TƯỢNG DỰ THI:
-Những người từ 18 – 30 tuổi.
   
THỜI GIAN VÀ CÁCH THỨC NHẬN BÀI THI:
- Thời gian nhận bài thi: bắt đầu từ ngày 15/11/2011 đến ngày 15/12/2011 (tính theo dấu bưu điện và thời gian cập nhật trên web)
-Thời gian trao giải: tháng 1/2012.
- Cách thức gửi bài thi: Bài dự thi được gửi theo một trong hai cách sau:
 
 
+ Cách 1 Bạn đăng ký tài khoản tại trang web uocmo.tamtay.vn và đăng bài trực tiếp tại đây. 
 
           
GIẢI THƯỞNG:
            -01 giải Nhất: trị giá 10 triệu đồng
            -01 giải Bình chọn do độc giả Tamtay.vn bình chọn: trị giá 5 triệu đồng
            -10 giải Khuyến khích: trị giá mỗi giải 500.000đ.
 
+ Cách 2: Gửi đường bưu điện đến địa chỉ:
Phòng Chương trình, Ban Thanh thiếu niên VTV6,
Đài Truyền hình Việt Nam, 43 Nguyễn Chí Thanh, Hà Nội.
Toàn bộ hồ sơ dự thi được để trong phong bì, phía ngoài ghi rõ: Bài dự thi: “Tôi có một ước mơ"

 

Nguyễn Thị Thúy